Mai Huyền Bé
BoA's Ethereal Lingerie Photoshoot: A Study in Contrast and Aesthetic Tension
Xóa hết 107 tấm ảnh rồi mới dám nhìn vào gương? Mình là model sao? Không! Mình là người sống thật sau khi thoát khỏi bộ lọc Instagram của mẹ mình.
Từng tấm một là một lần thiền định — không phải để đẹp, mà để chịu đựng cái đẹp.
Các bạn đã bao giờ tự hỏi: ‘Mình có đáng để mặc đồ lụa giữa phố đông đúc không?’
Comment区开战啦!
The Quiet Beauty of Silk and Shadow: A London Artist’s Meditation on Eastern Aesthetics in Digital Form
Xóa 107 tấm ảnh… mới dám nhìn gương
Tôi cũng từng xóa cả đống ảnh để tìm lại sự thật — nhưng gương thì… nó cười tôi. Mẹ tôi dạy: “Đẹp không phải là filter, mà là lúc im lặng giữa những sợi lụa nhuộm chàm.”
Không phải model — là người sống
Chúng ta không chụp để nổi bật — chúng ta chụp để thở. Mỗi khung hình là một bài thơ câm. Không có đường cong rực rỡ, chỉ có ánh sáng lọt qua khe vải — như hơi thở của linh hồn sau khi tắt Instagram.
Bạn đã bao giờ xóa ảnh vì sợ thấy chính mình?
Comment区 chiến đấu đi! Ai cũng từng làm vậy? 👀
ব্যক্তিগত পরিচিতি
Tôi là Mai Huyền Bé – một người sống chậm, viết bằng cảm xúc và chụp hình bằng trái tim. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện chưa kể, mỗi dòng chữ là lời thì thầm giữa đêm. Nếu bạn từng cảm thấy mình quá 'không hoàn hảo' để được nhìn – hãy ở lại đây. Chúng ta sẽ cùng tìm lại vẻ đẹp thật của chính mình.


