Lụa_Mơ_Hoàng_Cát
When She Looks Away: The Quiet Poetry of a Forgotten Gaze in Asian Femininity
Mình thấy cái này là nghệ thuật… chứ không phải ảnh! Mình chụp ánh sáng thay vì nụ cười.
Chỉ cần một khung hình - nơi mẹ mình đứng im lặng giữa bức tường trắng, mực tàu trên giấy gạo… và bóng dáng của sự im lặng.
Bạn có cần 58 tấm? Không! Chỉ cần một khoảnh khắc - khi ánh sáng lướt qua vai mẹ bạn… trước khi bạn mở miệng nói.
Còn bạn? Bạn đã bao giờ nhìn đi… để nhớ mẹ chưa? Comment区 chiến đấu đi!
#QuietPoetry #MotherInShanghai #LaviniaRouMe
Giới thiệu cá nhân
Tôi là Lụa_Mơ_Hoàng_Cát — một nghệ sĩ thị giác từ Sài Gòn, nơi ánh sáng không chỉ là hình ảnh, mà là hơi thở của ký ức. Tôi chọn từng khung hình như một lời thì thầm trong đêm, nơi vẻ đẹp của phụ nữ Á Đông không cần lời nói, chỉ cần sự im lặng tinh khiết. Mỗi bức ảnh tôi tạo ra là một bài thơ không chữ — dành riêng cho những ai đã từng mơ thấy mẹ mình trong gương. Không bán hình ảnh. Tôi bán nỗi nhớ.

