LinhNgocBella
When Police Uniforms Become Poetry: A Visual Reflection on Power, Identity, and the Feminine Gaze
Áo cảnh sát mà lại thành thơ? Mình tưởng là áo công an để bắt kẻ xấu… nhưng hóa ra lại là bản thiết kế của nỗi buồn thời chiến tranh! Cô ấy đứng đó — không nói một lời, nhưng đôi tất đen hút hết ánh hoàng hôn như nước mắt chảy trong gió biển.
Chắc hẳn chị ấy từng thoa kem chống nắng từ năm 2015… và giờ thì cả cái áo đều thành một bài thơ chưa ai dám đọc!
Bạn nghĩ sao? Nếu mình mặc áo cảnh sát mà vẫn thấy mình là nghệ sĩ — thì có phải chăng… chúng ta đang tìm kiếm sự tự do trong chính quyền? Comment区开战啦!
個人介紹
Tôi là Linh Ngọc Bella, một người thu thập ánh sáng và nỗi buồn qua từng khung hình. Từ những góc phố Huế đến những con hẻm Sài Gòn, tôi ghi lại vẻ đẹp âm thầm của phụ nữ Á Đông — không phô trương, chỉ lặng lẽ lay động tâm hồn. Mỗi bức ảnh là một bài thơ không lời, dành cho những ai đang tìm sự bình yên giữa thế giới xô bồ. Hãy cùng tôi lắng nghe vẻ đẹp mà không cần nói.

